“Tôi đã cảnh cáo rồi. Đừng chạm vào tôi dù chỉ là đầu ngón tay” Chứng rối loạn cảm giác. Một triệu chứng mà người mắc rất ghét cảm giác bị chạm vào cổ, tay hay các bộ phận cơ thể khác. Yoo Han – Người cực kỳ ghét tiếp xúc với người khác, bỗng một ngày trải qua một sự thay đổi kỳ lạ mà chính anh cũng không hiểu nổi. Đối tượng lại chính là Lee Dami – Học trò, và cũng là con gái của người thầy mà anh coi là bố. “Em siêu ngoan đúng không ạ? Thầy đâu có nghĩ em sẽ đạt được hạng 1 đâu nhỉ!!” “Lee Dami” “Giờ em có thể phỏng vấn làm trợ giảng rồi chứ ạ?” “Ai bảo tôi sẽ tuyển em? Tôi không có ý định nhận, nên từ bỏ đi” Lee Dami – Người chẳng biết gì về hoàn cảnh của Yoo Han, cứ bám theo năn nỉ được làm trợ giảng. Nhưng Yoo Han không thể chấp nhận. Chỉ cần chạm khẽ, chỉ cần ánh mắt giao nhau, cơ thể anh đã có phản ứng, làm sao có thể để người như vậy ở bên cạnh? Thế nhưng Dami bằng mọi giá vẫn trở thành trợ giảng và không ngừng “hành hạ” Yoo Han. Cho đến một ngày, cô bắt gặp khoảnh khắc riêng tư nhất của anh. “Thầy ơi, sao lại làm chuyện tuyệt vời đó một mình vậy ạ? Em cũng muốn mà. Mình cùng làm đi!” “Đừng có lắm lời. Trước khi tôi đè em nằm lên cái bàn kia” “Trời ơi~ Em ấy, luôn mơ được làm chuyện đó trên bàn học đấy. Như này, em cúi xuống là được đúng không?” Cử chỉ nhẹ nhàng quay người ra sau của Dami đã vô tình chạm vào khao khát mà Yoo Han cố đè nén bấy lâu. “Nếu tôi thực sự nhào tới thì em tính sao hả?” Dù cau mày gằn giọng cảnh cáo, nhưng Yoo Han hiểu rõ… Trái tim anh đã dần nghiêng về phía cô. “Tôi đã cố kiềm chế lắm rồi… Nhưng giờ không thể chịu đựng thêm nữa” Một mối tình lãng mạn giằng co giữa Yoo Han – Thầy giáo khắt khe, quyến rũ và Lee Dami – Cô gái ngây thơ, rực rỡ.