Một câu chuyện ái hận, giằng xé và đầy tính chiếm hữu giữa nữ hoàng bù nhìn của đế quốc và đại công tước Enoch Roark, kẻ đã đưa nàng lên ngôi… và cũng là người trói buộc nàng bằng tình yêu méo mó của chính hắn. Enoch Roark — người được gọi là cánh tay phải của Hoàng đế, thậm chí là con chó trung thành của bệ hạ. Anh ta gánh vác toàn bộ chính vụ, bảo vệ ngai vàng và luôn đứng về phía nữ hoàng, đến mức bị giới quý tộc căm ghét. Thế nhưng đó chỉ là ban ngày. Còn ban đêm, khi cánh cửa cung khép lại, địa vị đảo ngược — và nữ hoàng lại nằm dưới thân người đàn ông mà thiên hạ tưởng rằng chỉ biết trung thành. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở đứt quãng của nàng: “Trẫm… trẫm sai rồi… hức… xin hãy dừng lại và tha cho trẫm…!” Enoch cúi xuống, giọng trầm thấp kề bên tai: “Thần không tin đâu, bệ hạ.” “Xin hãy thành thật với thần. Vì thần là kẻ sẽ mãi mãi thuộc về người.” Một mối quan hệ nguy hiểm, ngột ngạt, nhưng không thể dứt bỏ. Một tình yêu điên dại, vừa trung thành, vừa chiếm hữu, vừa hủy diệt.