“Vì chắc hẳn cô cũng không muốn trở thành kẻ sát nhân đâu.” * Một đêm mưa rơi. Người đàn ông bị dao đâm đã tìm đến. “Anh. Là cái loại gì thế hả?” *** “Hãy cho tôi ở lại đây dù chỉ vài ngày thôi. Chỉ cho đến khi tôi có đủ sức lực để tìm một nơi khác.” “Làm sao tôi có thể tin được rằng sau này anh cũng sẽ không làm hại tôi?” “Khẩu súng đang ở chỗ cô mà.” “Anh không lo lắng rằng nhỡ đâu tôi sẽ giết anh sao?” “Cô không giết được đâu.” “Vì chắc hẳn cô cũng không muốn trở thành kẻ sát nhân đâu.” Với khuôn mặt chẳng còn chút kỳ vọng gì vào cuộc sống, vậy mà vẫn đang vùng vẫy để sống sót đến cùng ― Chae Su Ho. Ở người đàn ông ấy, Yeon Ha Rin nhìn thấy khuôn mặt của một ai đó, người mà cô đã lỡ quên đi, người mà cô tin rằng mình đã xóa sạch ký ức. “…Sáng mai ngồi yên đó đừng để tôi phải dọn xác là được.” Yeon Ha Rin, vì thế, cuối cùng đã quyết định để Chae Su Ho lại trong không gian của chính mình. Đó là sự bắt đầu của một cuộc sống chung mà không ai có thể lường trước được điều gì.