Thiên đường xinh đẹp ấy, Edenhurst. Người duy nhất không được phép hiện diện ở nơi đó chính là Anastasia. Khi Anastasia đang đếm từng ngày chờ đợi cuộc đời mình kết thúc, ôm niềm mơ ước về một tương lai chẳng bao giờ đổi thay, thì một kẻ xa lạ đã xuất hiện trước mặt cô. Một người chủ mới—kẻ sẽ giẫm đạp lên vị thần của cô, phá hủy thiên đường của cô và nuốt chửng toàn bộ con người cô. “…Ngài đã hứa sẽ đưa tôi đi cùng mà.” Mikhail nhìn người phụ nữ đang ướt đẫm nước mắt, níu chặt lấy anh bằng ánh mắt đầy thỏa mãn. Đáng ra mọi chuyện phải nên như thế. Anastasia phải níu kéo và van xin anh như vậy mới đúng. Đó là sự phục tùng hiển nhiên mà cô phải dâng trọn cho người chủ sở hữu mình. “Tôi không có nghĩa vụ phải giữ lời hứa đó.” Lời hứa chỉ tồn tại giữa những kẻ ngang hàng. Một Anastasia được anh nuôi dưỡng, dạy dỗ và ôm ấp thì không có quyền đòi hỏi bất kỳ lời hứa nào từ anh. Anastasia chỉ là một món tài sản xinh đẹp của riêng anh mà thôi. Mikhail quay lưng bước đi, buông bỏ Anastasia để nắm lấy tay một người phụ nữ khác. Anh chẳng thể ngờ nổi hành động đó sẽ đem lại hậu quả kinh khủng đến nhường nào.